Bạt: Đã lâu rồi An không viết gì, nhiều lúc cũng nghĩ nên quay lại viết một bài. Rồi cứ được vài dòng là bỏ xó. Mới đó mà đã gần hết tháng 12, cũng gần gần nửa năm không viết gì rồi đó. Nửa năm ấy, An đã nghỉ “mệt” hết 2 lần/mỗi lần 1 tháng. Đi làm ở Uni được 2,5 tháng và chạy Be được 1 tháng. Nhìn lại thì thấy mình cũng đã tốt lên kha khá, nhưng nhiều lúc cũng lắm buồn vì quá khứ và nhiều suy tư khi nhìn về tương lai. Chạy Be cũng vui vui, mỗi ngày cũng gặp được nhiều người, đi được nhiều nơi, thấy được nhiều thứ. Chạy rồi mới thấy cái Thành phố này lớn lắm, nhiều ngõ, nhiều ngách mà ta chưa đi qua bao giờ và còn rất nhiều điều mình còn chưa biết hết. Lắm lúc không khách, không hàng và đang thẩn thơ trên con đường nào đó. An lại nghĩ về chúng ta - về con người. Một giống loài thấp bé nhưng lại là loài thống trị muôn loài. Thú vị nhờ! TẠO HÓA Chi Người, hay chi Homo đã xuất hiện lần đầu cách đây từ khoảng 2,8 triệu năm trước. Ngoài chúng ta, loài Người tinh khôn hay Homo sapiens ,...
Mới mấy hôm trước, vụ việc một chú tài xế (Be) nổi rần rần vì bị hủy cuốc liên tục do chạy một con Wave cà tàng. Nhà nhà share, người người share. Mọi việc chẳng vỡ lẽ nếu ca sĩ Đức Phúc không tìm được chú và đến tận nhà với mong muốn tặng chú một chiếc xe mới - tất cả đều không có thật. Chú không chạy Wave cà tàng như ai đó đăng, cũng chẳng bị hủy đơn liên tục như cộng đồng mạng tưởng. Ấy - chỉ là câu chuyện nhỏ nhặt của một năm 2025 quá to, có chăng đây cũng chỉ là một sự tương phản với bác tài 1,6 tỷ/năm mới được vinh danh ít hôm trước. 2+0+2+5 2025 quá nhiều biến động. Một năm mà niềm tin tiếp tục là sự khan hiếm. Hoặc có thể gọi đây là năm của sự vỡ lở. Hàng loạt người nổi tiếng, ca sĩ, người mẫu, KOL,… dính dáng, bị bắt liên quan đến các vụ việc sản xuất, buôn bán hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng. Hàng chục vụ kêu gọi từ thiện bị nghi vấn, chiếm đoạt. Hàng loạt quan chức, cán bộ nhà nước dính vòng lao lý liên quan đến các vụ án tham ô, tham nhũng, án kinh...
Thời đại của chúng ta, nơi mà mọi thứ đều đòi hỏi phải nhanh. Tin tức trong từng phút, cảm xúc trong từng giây và sự chú ý thì luôn bị giật về phía ồn nhất, kích thích nhất. Giữa dòng chảy ấy, việc dừng lại để đọc một bài viết dài dần trở thành điều bất thường. Sự chú ý, vốn là một năng lực tinh thần tự nhiên, ngày nay không còn đơn thuần là chuyện cá nhân. Nó đã bước ra khỏi đời sống nội tâm để trở thành một đối tượng kinh tế: được đo đếm, phân tích và trao đổi như một loại hàng hóa. Mỗi cú lướt, mỗi giây dừng lại, mỗi hành vi tưởng chừng vô thức đều để lại dấu vết dữ liệu và những dấu vết ấy được gom lại để tạo ra lợi nhuận. Khi người ta nói các nền tảng “miễn phí”, điều đó chỉ đúng ở bề mặt. Cái giá thật sự nằm ở thời gian sống và khả năng tập trung của người dùng. Trong nền kinh tế số ấy, những gì ta nhìn thấy mỗi ngày không hẳn phản ánh thế giới, mà phản ánh những gì hệ thống cho rằng sẽ giữ ta ở lại lâu hơn. Sự lựa chọn dần trở nên bị động. Ta không chủ động tìm kiếm nội dung, mà...