Lên phố, nuôi cá và trồng thêm rau
Nhà cao chọc trời, máy lạnh vù vù và là những dòng tin nhắn kéo dài vô tận - Sài Gòn - nơi mà An đã buôn ba đôi chục năm nay. Cái thành phố này, vừa muốn ở, vừa muốn trốn. Ở đây, An có những tiện nghi quen thuộc, có đội có nhóm và có những "giấc mơ" để dấn thân vào. Và ở đây, cũng có cơn đau thắt dạ dày cùng những sáng mai chỉ muốn nằm dài. Nếu mà mệt quá, giữa thành phố sống chồng lên nhau, cùng lắm thì mình về quê, mình nuôi cá và trồng thêm rau,... (Bài này chill phết, 2019, Đen Vâu), lướt một cái mà câu rap quen thuộc ấy đã là 6 năm về trước. An vẫn nhớ hồi ấy, phong trào bỏ phố về quê tràn khắp các mạng xã hội - nhiều như nấm sau mưa. Rồi vỏng vẹn 1 năm sau, người người lại bỏ quê lên phố. Phố hay quê, làm nông hay làm văn phòng, chân lắm tay bùn hay đầu đau như búa bổ. Ở đâu, làm gì thì cũng chỉ là một sự lựa chọn và sau cùng, không có nơi nào là dễ dàng cả - không có con đường nào "dễ dàng hơn". Trong một buổi nằm dài lướt Tik Tok nào đó, An bắt gặp một vide...