Bài đăng

Nghiện dopamine

Hình ảnh
Có một điều nghịch lý đơn giản trong cuộc sống của những người trẻ như An: Biết đúng nhưng không làm, biết sai nhưng vẫn cứ đâm đầu vào. Ví dụ, thức khuya này, nóc cà phê vô tội vạ này, ăn uống không kiểm soát, làm việc ngẫu hứng, bla bla. Ngược lại, nhưng điều mà ai cũng biết là tốt nhưng chẳng mấy khi làm: dậy sớm, đọc sách, lên kế hoạch cho cuộc sống của mình. NGUỒN GỐC Cũng không biết nữa. Nhưng nếu bạn để ý lại, bạn có thể thấy giống An: Mấy việc được dán nhãn là “sai” kia mang đến cảm giác dễ chịu tức thời, trong khi những thứ được xem là “tốt” mang đến cảm giác “mệt, nặng, phải làm”. Trên góc độ sinh học, não bộ không chỉ là nơi để “nghĩ” mà còn là một hệ thống cơ chế phức tạp dựa trên các phản ứng sinh-lý-hóa. Trong trường hợp này, một hành vi - dù được hiểu là “sai” - nhưng mang đến cảm giác dễ chịu tức thì, não sẽ tiết ra dopamine , một chất dẫn truyền thần kinh gắn với cơ chế tưởng thưởng và tạo động lực. Càng nhiều dopamine, não càng được kích thích và tin rằng hành vi đó l...

Ôm lấy

Hình ảnh
Con xin được quay về nương tựa nơi Tam Bảo,  Con xin được quay về nương tựa nơi Thầy và nơi Sư Ông, Con xin được quay về nương tựa nơi Cộng đồng và Tăng thân,  Con xin được quay về nương tựa nơi chính mình. Con xin được tiếp nối: Gió thì thầm: em nên hát ca . Từ ngày con biết đến Thầy, Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, con đã luôn gọi người là Thầy, dù rằng con chưa có một lần được ngồi dưới chân Thầy, để được nghe những lời gọi tìm nơi Tăng thân. Từ hôm nay, con xin được gọi Thầy là Sư Ông nhưng các anh, các chị trong Tăng thân của Làng. Hôm nay, với sự tiếp nối và với tất cả những gì con đã trải qua. Con xin được quay về với mình, với mảnh đất tâm nơi mình. Có thể con đã phải gánh rất nhiều tập khí, oán giận và nghiệp lầm nơi tổ tiên, gia đình. Nhưng phước đức của tổ tiên huyết thống và tổ tiên tâm linh cũng còn ở nơi con. Và khi nhìn lại, con biết mình còn có rất nhiều may mắn. Mà trước nhất là niềm tin về những điều tốt đẹp vẫn luôn còn có mặt . Con nhớ, Sư Ông có Pháp tự là “Phùn...

dừng lại

Hình ảnh
LƯU Ý: - Bài viết có miêu tả về trạng thái và yếu tố tự hại, tự tử. Căn nhắc cảm xúc của bản thân trước khi đọc. - Bài viết có thể gây trigger - nếu bạn hoặc người thân đang trải qua điều này, hãy tìm sự giúp đỡ. - Bài vừa mới viết xong, An chưa có thời gian để đối chiếu lại các kiến thức/thông tin chuyên ngành. Mong bình an luôn ở cạnh bạn, cạnh gia đình và cạnh mọi người. Muôn vàn yêu thương, An. ------------ Dòng chảy của thời gian gần như đã dừng lại. Chúng tôi, những người trẻ, hoặc đúng hơn thì là gen z, hoặc tự coi mình là gen z. Và chẳng biết từ khi nào - “chúng tôi” đã được gọi là “chúng An”. Chúng An là cách mà An viết về những người giống như An, những đứa trẻ khắc khoải trốn trong hình hài của một cô cậu thanh niên sức vóc, những con người hoang mang về tương lai và về chính mình. An không biết - và cũng chẳng còn muốn biết - từ đâu mà người ta gọi thế hệ này là một thế hệ yếu đuối. Hoặc dĩ “bản ngã thế hệ” lại trồi lên và muốn đấm nhau với cái thái độ cợt nhả đó. À không, ...

Chính hôm nay, chúng tôi vẫn còn đang tới...

Hình ảnh
“Em muốn nói chuyện với tôi, bởi vì trong thâm tâm, em chưa mất hẳn niềm tin nơi tất cả chúng tôi. Và tôi muốn nói chuyện với em, bởi vì có lẽ tôi là một trong những người chưa chịu đầu hàng cuộc đời. Thực ra, những người đầu hàng cuộc đời không hẳn đã phải là những người lớn. Trong lứa tuổi các em, cũng đã có rất nhiều người đầu hàng cuộc đời rồi. Hãy để cho họ tạm yên, bởi vì họ đang cần được yên. Dù sao họ cũng đáng thương như chúng ta.” - Chương Cô Đơn. Nói Với Tuổi 20 . Năm 1966. Thầy, Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Đã gần 60 năm trôi qua, nhưng mà những gì Thầy viết, những lời mà Thầy muốn nói với chúng tôi - những người trẻ - vẫn còn vang vọng mãi. Có lẽ, bởi Thầy, bởi chúng ta hay bởi bất kỳ ai, cũng có, một tuổi đôi mươi. Cái tuổi mà người ta gọi là đẹp nhất và cũng là cái tuổi có nhiều khó khăn nhất. Nhưng,... An vẫn tự hỏi, điều gì? Có phải là do khổ đau quá?. Những con người đều đã từng trải qua cái độ tuổi ấy, lại ra sức mang thêm gánh nặng cho những đôi mươi hiện tại. Yêu thươ...